TRANG THƠ: KỈ NIỆM 1 NĂM TRÊN MẶT TRẬN TIỀN PHƯƠNG CHỐNG DỊCH

ĐẠI DỊCH NÀY CẦN LẮM NHỮNG BÀN TAY

Tháng tám về còn nắng quá anh ơi

Nơi trận chiến tuyến đầu chống dịch

Lời hiệu triệu trong đầu em vọng mãi

Chống dịch như chống giặc Anh ơi.

Thân gái em cũng phải lên đường

Mặc dù các cô chú rất thương

Cái oi nóng mùa hè không dứt

Bộ phòng hộ em mang ướt đẫm vai gầy

Nhưng Anh ơi! Chính vì cái nóng oi ả

Mặc “quân phục” phòng hộ. Mồ hôi ra 

Không còn nước để phải ra “ngoài”

Mỗi lần tháo “ phòng hộ” oải lắm cơ

Em biết không những gì anh gửi 

Trong đó mang cả tình thương của mẹ

Nỗi nhớ của cha, của anh và em gái.

Tháng Tám về đồng đội nơi đây

Đang gồng mình ngày đêm chống dịch

Hãy gắng lên ta sẽ về tới đích

Sinh nhật này em tạm phải xa anh

Xa Hà Nội,  thơm phố phường hoa sữa

Vì đại dịch cần lắm những bàn tay

Của anh và của em những đồng đội

Ngòi bút anh đem, áo trắng em mang

Mảnh đất tiền phương không tiếng súng

Như có tiếng đàn, bớt những lời than.

Đau lắm anh, “gói” và buộc vào.                             Không sao khác được gắng hết rồi. 

Ngày độc lập, hẹn anh mùa tháng Chín

Có tự do của tháng Tám ngọt ngào.

Hết mùa dịch, khi Covid chạy xa.

Dang tay Anh đón em cùng mẹ.

Cả cha và em gái út trong nhà.

Em ôm anh trao nụ hôn chiến thắng.

Còn bây giờ “ chiến trường” cần lắm những bàn tay.

Hẹn anh về, em sẽ làm sinh nhật.

(Kỷ niệm một năm ngày tăng cường cho

 mặt trận tiền phương chống dịch BT- HCM 5-8-2021) H và H

 

Comments are closed.